Bạn thấy đấy, không việc gì phải xấu hổ, thẹn thùng hay e ngại cả! Chúng ta nên chia sẻ tâm sự của mình, thắng thắn và bộc trực, không quanh co, không giả tạo. Và biển ngôn từ ngày nay hỗn loạn lắm. Tôi đã học được một điều quý giá từ buổi phát thanh đầu tiên sáng hôm đó: sự chân thật.
Kennedy chỉ nói duy nhất một câu. Hãy chuẩn bị trước xem bạn cần nói những gì, không cần nói những gì. Nhưng tôi chỉ hỏi điều này sau khi đã trò chuyện ăn ý với anh.
Khổ nỗi, người ta dường như không mặn mà gì với việc chú ý lắng nghe cho lắm! Ví dụ như khi bạn nói với gia đình hay bạn bè rằng máy bay của bạn sẽ cất cánh lúc tám giờ, thì cứ y như rằng, trước khi chia tay họ lại ngơ ngác: Máy bay cất cánh lúc mấy giờ thế nhỉ?. Và bất cứ nhà hùng biện nào có mặt trong buổi trưa hôm ấy đều có thể học hỏi ở ông hai điều: Tương tự, với câu hỏi thứ hai, nếu nhận được câu trả lời: Sáng nay tôi có đọc một bài báo phân tích giá vàng giảm… thì bạn có thể thoải mái kết nối đề tài giá vàng với anh ấy.
Ở công việc nào cũng vậy, nói chuyện với ông chủ rất có ích. Ai nấy đều gật gà gật gù. Ví dụ về chính trị và tôn giáo.
Ông hầu như không biết nói gì ngoài những câu khôi hài, và sự hài hước ấy đến tự nhiên như chính cuộc sống của George. Vì sự gò bó, khiên cưỡng không bao giờ giúp bạn thể hiện tốt bản thân được. George Burns đã kể cho tôi nghe một câu chuyện rất buồn cười:
Ngừng lại một vài giây, Herb cúi đầu mềm mỏng: Chúng em biết chúng em có lỗi, xin thầy tha thứ cho chúng em. Giá mà còn tờ sơ đồ trận bóng, ít ra chúng tôi có thể biết vị trí của cầu thủ hai đội trên sân. Không ai gọi Harry Truman là một nhà hùng biện vĩ đại cả.
Tôi rất vui khi một lần tình cờ đọc tạp chí Time và thấy Ted Koppel nhận xét thế này: Larry biết cách lắng nghe các vị khách mời. Một trong những câu trả lời tệ nhất là: Miễn bình luận. Thứ nhất, là tầm quan trọng của sự chuẩn bị.
Nếu có một điều ước, tôi chỉ ước gì được nằm thẳng cẳng xuống một cái giường và ngủ. Làm sao họ biết điều này? Vì tôi luôn giới thiệu xuất xứ của mình với họ. Anh chàng giậm chân thình thịch, cụp tay lên miệng làm loa rồi hét toáng lên: Moppo! Moppo! Về nhà ngay! Cậu… đang chết!.
Tự tin khi nói có nghĩa là bạn đang tự tin trong cuộc sống. Ông hãy giúp tôi biết sai lầm cốt yếu của tôi là gì không? Câu chuyện cười đến một cách tự nhiên và bất ngờ mới đem lại nhiều hứng thú.
điều này cho thấy rằng anh ấy không chỉ hát hay mà còn hiểu sâu sắc nội dung bài hát. Cha đã mất ba năm về trước. Tôi chắc chắn rằng người ta sẽ vui vẻ khi nói về nó.