Chứ không thở dài như những người thân… Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn.
Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng.
Mệt và không thích thú. Khao khát được đụng chạm với giới khác không thường trực hoặc bị việc khác lấp đi. Tớ không biết và tớ cũng biết.
Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó. Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn.
Đêm qua bạn ngủ lúc khoảng 23 giờ. Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi.
Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.
Họ không bị đòi hỏi làm những người mở đường nhưng họ cần là những người dám phá bỏ sự trì trệ của mình. Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch. Chính vì tôi chưa có kinh nghiệm về phản ứng của người Việt trước đùa và thật nên gặp phải những điều không theo dự kiến khi đưa cuốn sách của mình cho những người thân đọc.
Không được, như thế người ta sẽ nói này nói nọ, ngại chết. Nhưng mọi người thì khác. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần.
Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.
Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế. Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn. Điều đó làm tôi phần nào yên tâm.