Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra. Bác tôi bảo: Chào chú đi con. Đời sống cần những đột biến.
Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố. Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Nàng vẫn nằm im trong căn phòng màu hồng.
Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu.
Họ không thừa nhưng cũng không quá thiếu. Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy. Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy.
Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa. Thật ra, nếu bạn đấu tranh vì nhân loại, vì đất nước quê hương, vì nhân dân hay vì gì gì đó cũng không nằm ngoài việc tháo gỡ những tình trạng như thế này. Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản.
Thêm nữa, sự khúc chiết là cái hắn đang muốn. Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy. Khoảng cách vô hình.
Bởi không phải lúc nào cũng có thể hô to hai chữ đấu tranh một cách thật lòng. Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này.
Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới. Điều đó, từ chính những người thân thiết nhất, tạo trong ta cảm giác hụt hẫng, đánh mất nhiều niềm tin vào trí tuệ cũng tấm lòng quan tâm thực sự đến nhau để đạt đến sự thấu hiểu của loài người. Nhưng dù sao thì tôi vẫn bị cái tưởng tượng ngầm ấy ám ảnh sơ sơ.
Tôi làm độc giả cho tôi. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Cái từ nhân loại nghe đẹp phết.
Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy. Cháu mà làm được thì cháu giỏi.