Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó. Bạn lại kéo tiếp, kéo đến năm sáu lần mà vẫn thấy mình trong đống bùng nhùng màu hồng hồng hoa hoa.
Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không. Cái nơi mà mấy tháng trước mẹ đã rủ nhưng tôi không đi. Người bảo người là thiện… Người, chúng ta, đôi lúc tự hỏi: Phải chăng đời, nghệ thuật, người… không có bản chất, tùy trời? Như thế có vẻ duy tâm.
Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ.
Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại. Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể.
Nhưng trên vỉa hè, có tấm biến Xin quí khách vui lòng để xe lên vỉa hè. Tôi đốt vì nó vô nghĩa. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm.
Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương. Bạn còn phải sống dài dài. Ai rủ em? Cô liếc sang cậu bạn ham chơi ngồi cạnh tôi.
À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần.
Bạn sẽ không trình bày nhiều. Đừng nhầm là chúng tôi lạnh với nhau. Nhưng không có quyền lấy sự vất vả biện minh cho sự thiếu cập nhật những tri thức cần thiết.
Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công. Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới.
Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Đúng lúc đó thì một gã cổ quái từ đâu đi vào, gió thổi mạnh lên.