Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát. Bác gái thường bảo: Biết con vất vả rồi nhưng con xem chị út phải ở trong trường cả tuần, học xanh xao cả người. Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa.
Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Nhưng lúc này cũng là lúc mọi người trong nhà thức dậy. Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc.
Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn. Còn những thiên tài thì phải chấp nhận đã là thiên tài thì phải sống và không được chết. Bây giờ, hãy trở lại là bạn.
Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật.
Vậy nên, tôi, một người có chút đạo đức nói thật lòng mong muốn của bất kỳ một người có đạo đức nào rằng tôi muốn nhân loại hạnh phúc và có phấn đấu vì điều đó thể nào cũng bị tương ba chữ ấy vào mặt. Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi.
Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì. Còn anh thì vẫn phải sống. Bạn bảo bạn không học được ở trường, bạn vừa không hứng thú tí ti vừa đau mắt đau đầu.
Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa. Trơ trọi giữa phố đông. Để bạn yên và bạn có thể giúp họ rất nhiều mỗi khi bạn có thời gian bên họ.
Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Có thể thanh minh rằng mình không chạy thì kẻ khác cũng chạy? Không đúng. Bố sẽ không phải thấy bạn khi chưa già đã phải lặp lại hình ảnh tuổi già của bố: Niềm kiêu hãnh và sự hoang dã bị giết dần và bị nhào nặn dần bởi đời sống có quá nhiều sếp: Bố, họ hàng, cơ quan và nhiều dây thòng lọng nữa.
Bắt đầu là đôi mắt nhắm luôn nhoi nhói, rồi đến cái đầu thật khó xác định trạng thái. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.
Sở dĩ những kẻ có tài nhưng không có thiện tâm cũng không thoát nổi bất hạnh là vì họ sớm muộn cũng bị quả báo, phản bội từ chính những kẻ thân thích, máu mủ nhất. Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Sợ không trả được? Không phải.