Còn gia đình thì bực tức với cả hai cô. Một số bạn bè anh cho rằng - thật chẳng đáng để phải bất đồng với Adam. Qua từng trang sách chúng ta nhận ra rằng hạnh phúc không phải điều xa xôi, khó tìm.
Ước mơ của Gary là phục vụ đất nước qua những hoạt động phục vụ trẻ em. Hai người nhanh chóng nhận ra rằng họ có nhiều điểm chung và rất thích trò chuyện với nhau (dẫu là qua máy tính). Tại sao nhà trường lại bố trí như vậy? Vị trưởng khoa đã chọn phòng đó vì nó có diện tích phù hợp với số lượng sinh viên tham dự kỳ thi hôm đó, còn các nhân viên bảo dưỡng lại được gửi đến vào buổi sáng, trời mát hơn và làm việc ngoài trời sẽ dễ chịu hơn.
Mẹ cô nhớ lại giây phút đau buồn ấy: "Thật kinh khủng! Tôi muốn nó theo đuổi giấc mơ của mình, nhưng lại không muốn mất nó. Người thợ xây bắt đầu bằng việc xây móng, rồi xây tường, mái là lát gạch. Không có gì tách bạn khỏi nỗi buồn hay những suy nghĩ tiêu cực bằng việc say mê làm một việc gì đó.
Anh sẵn sàng chào hỏi họ nếu tình cờ gặp họ, nhưng hầu như anh chỉ thấy những hàng rào cao nghều nghệu và những cánh cổng luôn đóng kín. Nếu cảm thấy có điều gì chưa thoải mái thì hãy trao đổi chân tình để mối quan hệ với mọi người trở nên gần gũi hơn. Hai mươi năm sau, các em út của Joe đều trưởng thành, lập gia đình và ra sống riêng.
Nhưng nếu bạn vẫn dậm chân tại chỗ, thì bạn sẽ khó lòng tin rằng mình đang đi tới hay mình đã đi đúng hướng chưa. Sống hạnh phúc và có đạo đức, trung thực là hai điều luôn đi đôi với nhau. Dù đã kể câu chuyện này không biết bao nhiêu lần với nhiều người, nhưng cứ mỗi lần nhắc đến ông lại cảm thấy ấm lòng và hạnh phúc.
Neil đáp rằng mình đang đến nhà thờ để làm lễ kết hôn. Họ tiến hành xem xét thái độ chia sẻ của một số người trước những biến cố đau buồn, như tang lễ chẳng hạn. Cuộc sống của bạn được định hình bởi những mối quan hệ riêng của bạn hơn là bởi cuộc sống của những người quen thỉnh thoảng mới gặp lại.
Rất nhiều người trong chúng ta để mặc cho dùng suy tưởng của mình trôi như thế trước khi ngủ. Vợ Arthur hỏi rằng liệu anh có cần thiết phải làm việc nhiều đến thế không? Rằng họ có cần thêm nhiều tiền nữa không? Rằng anh có cần thăng tiến hơn không? … Những câu hỏi đó đã khiến Arthur nhìn lại toàn bộ cuộc đời mình một cách nghiêm túc - một điều anh chưa bao giờ làm khi còn miệt mài với công việc - và anh chợt nhận ra rằng những thành quả đạt được dường như là quá nhiều so với những gì anh thực sự cần đến, và điều quý giá nhất chính là cơ hội được gắn bó lại với gia đình. Anh cứ làm như vậy nhiều lần nhưng vẫn thất bại, tuy vậy anh vẫn cứ làm.
Với những người tự tin, đó chỉ là một thử thách. Đừng chỉ nhìn vào thảm kịch đã qua, hãy hy vọng và hướng đến tương lai Marie cảm thấy không thoải mái khi vui lễ ở nhà của Donna và ngược lại, Donna cũng không thoải mái khi ở nhà Marie.
Giống như một người sẽ ngừng không than phiền về một đôi giày chật của mình nữa - cho đến khi anh ta chợt nhìn thấy một người không còn chân để đi giày. Thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương. Cuộc sống luôn dành chỗ cho những điều mới mẻ, thậm chí lạ thường.
Bởi họ đang âm thầm cạnh tranh với ai đó - một người bạn, đồng nghiệp, hàng xóm hoặc người thân chẳng hạn. Khó mà tiên đoán được một người có hạnh phúc hay không, nếu chỉ dựa vào số lượng biến cố đã xảy đến. Điểm đáng nói là niềm tin này dẫn tới hai hệ quả.