Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài. Kéo ghế ngồi xuống đầu bàn. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn.
có vu khống, luận tội, bào chữa, kết án, kháng án, tống giam, xử lại… Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên.
Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Họ hú hí thế nào? Cá tôm hoan lạc ra sao? Như vầy… Như vầy… Rốt cuộc cũng nhàm.
Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế. Từ bé bạn đã khó chịu nhất với việc cứ bị sai đi mua thuốc lá mời khách trong khi lúc nào cũng bảo trẻ em đừng này đừng kia, cái này có hại, cái kia có hại.
Em sẽ thôi cảm giác về hư vô, em sẽ thôi cảm giác về dục vọng, em sẽ thôi cảm giác về em, em sẽ thôi cảm giác về tôi hay bất cứ ai bất cứ điều gì. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin. Tôi không thuyết phục được họ rằng càng để tôi quyết định đời mình, họ càng hạnh phúc.
Và khuôn mặt dường không cảm xúc. Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư. Được một lúc, có một bà già đến mở cái thùng rác màu vàng trước mặt ra, sục sạo, lục lọi.
Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối. Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể.
Bịt miệng tôi thì không nỡ (không dám nói là không dám). Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ.
Rồi hắn biến đi đâu đó. Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất. Cũng có thể gọi là sáng hôm sau.
Hay là tôi cứ viết thế này? Kể chuyện thôi. Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi. Ban đầu, sức mạnh, khao khát tuổi trẻ khiến bạn không dung hòa được.