Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy.
Khi đôi tay khô héo của nàng áp lên má ta, ta vẫn thấy sự dịu dàng và mềm mại. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời.
Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.
Khi có những chú xe tải phóng rầm rập qua, những bụm cát phi vào mặt tôi. Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi. Từ đó cháu đi đâu cũng xin phép em, có hôm nào đột xuất, cháu luôn gọi điện về.
Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Bấm vào và bể bắt đầu sục, nước cuộn lên như trong siêu nước sôi.
Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu.
Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Dù đã được khuyến khích, động viên tinh thần bằng một kỳ nghỉ trước đó. Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.
Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao. Nhưng mà tôi bỏ học. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.
Tua nhanh thôi, mệt rồi. Và họ còn phải chui vào những chỗ bẩn thỉu hơn những bãi rác bẩn thỉu nữa. Nhiên liệu? Nói vậy thì chung chung quá.
Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã. Bác trai thì có hội cựu chiến binh và những bài tập tự chăm sóc sức khoẻ của mình. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi.