Chúng ta có hai cái rỗng. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn. Rồi lao đầu vào sáng tác.
Mà mai sau, con cái họ sẽ lặp lại và phát triển thêm. - Còn tôi không tin vào sự thành thật của ông. Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền…
Tôi rất hay chảy nước mắt. Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Và một số lí do khác…
Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Sáng nay chép bài một tí. Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Như một mặt bằng chung để chúng ta không lấy đó làm xấu hổ hay dằn vặt.
Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Mẹ không giúp được tôi đâu.
Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều. Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó.
Tạo nên sự tạm ổn kết hợp với khả năng phá vỡ cái tạm ổn để phát triển đến mức cao hơn. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.
Thấy chưa, cả nhà đều lo cho con. Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Hoặc: Con chỉ hoang tưởng.
Tí nữa thì bạn bảo không và rơi vào cuộc tranh luận chắc chắn thua. Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng. Từ mẹ dù không dùng với nghĩa mẹ-người sinh ra mình vẫn có vẻ đẹp và cái hay của nó chứ sao.