Và thích được dẫn đi hơn. Lúc tôi khóc, mẹ khóc. Có thể làm tăng nội lực và liên kết giữa các cá thể.
Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Tôi tống vào thùng rác. Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu.
Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ. Trong khi đời đời thay đổi từng giây từng giờ. Hãy bắt tôi, nếu có thể.
Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn.
Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa. Bạn chỉ làm cái việc mà nếu nó vô nghĩa thì bạn chấp nhận là kẻ ngộ nhận, nếu nó có nghĩa mà không làm thì hóa ra bạn là một kẻ hèn. Vì thế, bạn chỉ chơi với chúng thôi.
Im lặng ra về giữa dòng người hả hê. Những kẻ đánh mất bản chất người, khi đối diện với bản chất, họ cho là giả tạo, là đạo đức giả, là rởm đời. Kiếm tiền cuối cùng cũng để làm gì.
Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay.
Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này. Trên đầu chồng sách lưa thưa mấy tờ nháp xếp lệch lạc nhau mà tờ trên cùng được gấp đôi và bị xé một mẩu hình vòng cung. Có một thứ bất biến, đó là tất cả.
Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi. Cô ta không ngước lên, liếc qua, lát sau mới cầm lên.
Anh chắc chả chấp tôi đâu nhỉ. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được. Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi.