Và họ luôn trữ sẵn những nụ cười mỉa mai hoặc lời trêu chọc như dao đâm. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí.
Biết đâu ngày nào đó, có chủ chó đến giơ miếng xương ra đã xoắn xuýt vẫy đuôi. Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả. Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả.
Nhưng bác ta không tin. Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén.
Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Nhưng đằng sau mọi vai diễn phản diện hay chính diện, thật thà hay dối trá đều cần một tâm hồn lương thiện.
Là cả ham muốn hành động theo bản chất. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.
Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Nó cùng tham gia giải với bạn.
Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. Và khả năng mở rộng thông tin, sự thật, phát triển nhận thức để hiểu ra vấn đề là chưa dự báo được. Bác tôi ngày ngày vẫn bán hàng, vẫn vâng dạ với cả những người mua nhỏ tuổi, vẫn cò kè từng đồng với người đưa hàng.
Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường. Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ.
Cái thùng rác lở loét hơn. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi.
Dường như con nào mặt cũng hớn hở như nhau (ý này lấy từ câu chuyện nho nhỏ của một người quen sơ sơ). Giữa đầm lầy thông tin. Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ.