Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.
Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.
Và có một cái đầu luẩn quẩn. Đây là một sự tham lam. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt.
Câu chuyện bạn đang kể là một câu chuyện khá kỳ lạ. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả.
Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò. Tôi muốn thi xong được để yên. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực… Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.
Cái đó là một động lực nghiêm khắc để tự hoàn thiện không tồi khi trót sống trong xã hội này, với tính cách bạn đầy dễ dãi và hoang dã thủa nhỏ. Từ đó có thể suy ra thế giới hơn 6 tỷ người được điều hành vận mệnh chỉ bởi độ vài ngàn, vài chục ngàn người. 000 đồng, bớt 1000 còn 34.
Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. Con không nói thì làm sao mẹ biết.
Tôi e rồi lại nằm nướng đến tận chiều. Cháu nó đang bị đau cơ. Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc.
Người đọc qua một số nét phác như vậy có thể hình dung ra một không gian, thời gian hay trạng thái khác cái mà người viết đã trải qua. Một thứ gì đó mà không phải thuốc ngủ quá liều. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng.