Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng. Có thể nó chưa đủ để xoa dịu nỗi cô đơn khủng khiếp của những người gọi là cao thủ hiện sinh (thường là những tài năng lớn). Bác nói chuyện với cháu.
Đó là một sự chuyển đổi quan trọng. Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy. Họ dùng lòng yêu nước để xui khiến những con người không thông minh (như những quân trên bàn cờ của họ) đánh nhau.
Mà lại nghĩ về con người. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn.
Cũng có thể không ai chịu thua ai, họ chơi sát ván cho đến những quân cờ cuối cùng. Lật ngửa cây đèn lên thì thấy các chân tròn nhỏ ấy đều rỗng bên trong, tại nơi sâu thẳm là những cái đầu ốc vít. Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó.
Càng ngày bạn càng thấy mình nhận thức được nó. Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế… Hay mình bảo: Tùy đồng chí hiểu.
Khỉ thật! Hai tiếng nữa tôi đã làm gì? Chắc vẫn thế! Thế là thế nào? Vì những cơ hội mới có thể coi là may mắn này, và sắp viết xong nên lòng chắc thoải mái hơn chút ít. Bố mẹ con cũng buồn.
Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Còn hơn bị coi là thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo. Bởi thế, anh yêu từng tiếng nói của em.
Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du. Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng.
Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn. Càng kéo nó càng lùi lại.
Nhưng mà cái câu ấy, nó kéo nước mắt ra rớm trên mi. Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng. Bạn có cảm giác vừa ham muốn vừa sợ hãi độ sâu của nàng.