Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng. Cũng bởi vì chị vẫn giữ được những nét dịu dàng. Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày.
Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Bạn đã thực sự dấn thân rồi. Bạn lại nhắm mắt làm tí ngủ nữa.
Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo.
Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế. Từng trang, từng trang…
Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Ngôn từ không có gì mới.
Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Và bản thân những người cùng tầng lớp làm khổ nhau. Tôi cười khùng khục trong họng.
Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Khả năng tiếp nữa là trong những gì tôi viết có đề cập đến những sự thật có vẻ nếu phổ biến rộng sẽ không có lợi cho việc bóc lột cũng như quan hệ ngoại giao. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt.
Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này. Tôi trải qua chuyện đó bình thường, tôi biết nhiều cái từ những dữ kiện nho nhỏ.
Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Rất nhiều ngọn nến âm thầm trong bóng tối chờ những ngọn lửa đầu tiên.
Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó. Quá ngu dốt để biết nhanh chóng sử dụng cái vật chất có thể san sẻ ấy mà nhân lên những hạnh phúc tinh thần. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi.