Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Nơi mà vì đã nhiễm sự thờ ơ, chẳng ai ủng hộ anh. Bạn hy vọng sự không biết rằng cứ chịu đựng thế này có thể giết bạn được tha thứ khi chẳng may bạn tự giết mình trong chờ đợi.
Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Nhà văn vội áp trán vào miệng nàng. Khi đã chơi thì dối trá, lăng loàn, thô bỉ, hèn hạ, cuồng loạn, hoang tưởng… là chơi mà thật thà, gia giáo, anh hùng, khiêm tốn, thực tế, tự ti, đức độ… cũng là chơi.
Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác.
Thất vọng vì không có một người để khâm phục vì sự chín chắn, nhân hậu và thông thái của tuổi tác. Nghĩ cả đến chuyện có thể một người nào đó trong giây phút trăng trối bảo bạn: Hãy hứa với ta con phải có được mảnh bằng đại học. Không biết bác có nhớ chuyện này không.
Tôi không rõ đêm nay có vỡ giấc và người nhẹ bẫng nữa không. Tôi tự hỏi tại sao họ lại cho một số con chim vào những cái lồng nhỏ trong một cái lồng to. Xin lỗi em, xin lỗi các con.
Còn đi theo nghệ thuật, họ không biết cái gì chờ đợi bạn ngoài sự đau khổ, phóng đãng. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức.
Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Giọng mẹ bắt đầu ướt.
Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Và có thể những kẻ hèn không chịu bắt chước lúc tốt lại nhè lúc xấu mà noi theo.
Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi. Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn. Tôi đã ngồi đây nhiều lần, nhìn phát chán.
Những ước mơ của anh cũng là ảo ảnh. Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh. Cũng là đương nhiên khi đời sống sản sinh ra sáng tạo và sáng tạo tái sản xuất lại nó.