Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi.
Khi về đây nghĩa là bạn tự do. Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. Thêm nữa, bạn đầy những hạn chế của tuổi trẻ bị dồn nén.
Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng…. Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi.
Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân.
Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì. Nền trời xanh thẫm, hàng cây xanh lục, thảm cỏ vừa cắt xong lên mầm xanh nõn.
Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy. Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt.
Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc. Hình như mắt tôi rơm rớm. Qua bao nhiêu mệt mỏi, đây là lúc để nghỉ ngơi.
Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Hình như mắt tôi rơm rớm. Và sốc trước một chuỗi ngày dối trá của đứa cháu? Bạn từng nghĩ đến chuyện này.
Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận. Sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ họ biết cái gì góp phần giết chết họ và họ góp phần gì giết chết kẻ khác.
Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Sự im lặng cũng rưa rứa. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.