Giọt nước mắt như trộn lẫn ánh sáng, thương đau, hạnh phúc. Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài.
Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan. 8 giờ dậy thì cái ngực lại rát. Họ tìm kiếm, thậm chí, săn lùng những người tài.
Bạn đánh mất sự rung động trước sự vô tư ấy. Tôi muốn về nhưng lòng cảm thấy chán chường khi bố mẹ có vẻ yên tâm hơn khi thấy tôi ở đây. Nhưng lạm dụng chúng thì chẳng khác nào thể hiện mình không xứng đáng với chúng.
Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở. Khi có một động lực, một sức đẩy lớn thì họ sẽ trở nên nhân ái và hùng mạnh.
Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính. Như một thứ bạn bè cho xôm tụ. Khuôn mặt chả biểu hiện thái độ gì.
Nghĩ đến một viễn cảnh xin lỗi và trả góp. Điều khiển thanh niên, người lớn bằng các cuộc chơi, chất kích thích và tình dục. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Bác nói thế thôi nhưng bác hạnh phúc vì bán được hàng. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn.
Không phải là rứt tung. Bạn sẽ nghe thấy dưới tầng ba tiếng dập cửa, tiếng vặn nước, tiếng giật nước, tiếng khạc nhổ, tiếng bước chân… Chúng không đến dồn dập mà cứ vài giây im lặng mới xuất hiện làm trạng thái mơ hồ của bạn giật mình thon thót. Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào.
Trước đây tôi sợ sự ra đi của mình làm họ đau đớn, hoảng loạn. Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính. Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa.
Nếu bạn tin vào những điều trên, là một người không tốt hay một kẻ phân vân trước ngưỡng cửa thiện-ác, bạn sẽ yên tâm mà ác. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè.