Một lần đau cuống họng, tôi lại một nhà chuyên môn trị bệnh đó. Tôi: - "Bà không biết tôi đâu. Như trường hợp của ông Eugène Wesson.
Tôi đáp: "Nói thiệt ra tôi cũng vậy, không đủ tiên dùng thứ xa xí phẩm đó. Thiệt tình bạn cũng chẳng cần đọc sách này mới biết cách đắc nhân tâm. Ông Eastman: Ông làm tôi nhớ lại một điều mà tôi cơ hồ quên mất.
Công ty Điện thoại ở Nữu Ước mới điều tra xem trong khi đàm thoại tiếng nào được dùng nhiều nhất. Những lời khuyến khích của bà thay đổi hẳn đời đứa nhỏ. Một cái nhọt tại cổ người đó làm cho người đó lo lắng hơn bốn chục nạn động đất ở Châu Phi.
Bạn nên để ý rằng vấn đề ái ân đứng đầu, và trái với điều người ta thường tưởng những khó khăn về tiền bạc quan trọng hạng ba. "A! Tụi làm đêm tự cho giỏi hơn tụi mình sao! Rồi coi!". Chỉ những việc nhỏ mọn như vậy cũng đủ tả tính tình của Ngài và những việc đó, Ngài rất thường làm.
Tôi muốn bắt đầu bức thư tôi bằng câu đó. Các ông ấy nói có lẽ đúng. Thành ra anh thợ máy không phải là một nhân viên hạ cấp, mà ai cũng có quyền sai bảo nữa, anh nay đã nghiễm nhiên là một viên chỉ huy rồi.
Chỉ mang lại bất hạnh cho gia đình và diệt hết nguồn ân ái mà mấy bà quý hóa nhất. Henry James nói: "Quy tắc thứ nhất phải áp dụng trong sự giao thiệp với mọi người là để cho họ được sung sướng vì theo quan niệm của họ". Tôi ráng dùng phương pháp "Phải, phải".
Bà đó kỳ dị không? Thưa không! Vô số người cũng như bà. Vậy, xin bạn thường mở những trang này ra. Nhưng ta nuôi chó chỉ vì cái lý độc nhất là nó cho ta cái êm đềm của tình thương.
Khi ta có lỗi, ta có thể nhận lỗi riêng với ta. Họ không hiểu rằng bạn cũng vậy mà tôi cũng vậy, chúng ta đều không muốn mua - nghĩa là tiêu tiền - mà chỉ muốn giải quyết những vấn đề riêng tây chúng ta thôi. Nhờ trường hợp bất ngờ đó mà tôi thấy rằng im đi, để người khác nói, lại lợi nhiều cho ta.
Tôi có thể gọi tên năm chục ngàn người. Bà Disraeli không phải là một người hoàn toàn nhưng trong 30 năm, bà không ngớt nói về chồng bà, khen ngợi, ngưỡng mộ ông. Ông xử trí khéo léo như vầy; ông khen lớn: "Bài diễn văn của anh thiệt hay; đáng khen lắm; không ai làm hơn được.
Chỉ có một người đại tài mới giữ vững được địa vị đó". Tức thì ông tự kiếm những lẽ để bênh vực tôi: - Phải. Tôi tự hỏi: - Lần đó, ta đã lỡ lầm chỗ nào? - Đã hành động khéo chỗ nào? Có thể khéo hơn được không? Ra làm sao? - Sự lôi thôi đó cho ta bài học gì? Có khi tự xét như vậy, tôi thấy đau khổ lắm, có khi tôi lấy làm lạ lùng sao đã lầm lỡ nặng nề như thế được.