Hoặc sẽ bắt mình quên. Nhưng bác nói: Bật dậy nào. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột.
Bởi bạn là người sòng phẳng. Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý.
Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội. Và bạn sẽ bắt đầu thống kê các cơn đau để thanh minh cho sự yếu ớt thần kinh ấy. Một tài năng thiện bao giờ cũng có năng lực lớn hơn nhiều so với tài năng ác.
Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Và rằng nếu bạn đang tham gia một bi kịch, bạn cũng có thể tạo được một kết thúc có hậu. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc.
Nhưng cũng thông cảm với ông ta. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.
Có thể bạn đang rống bậy rằng những người trong gia đình bạn luôn nhã nhặn, chu đáo với người ngoài nhưng lại đã từng lấy gia đình làm nơi trút những mệt mỏi, bực dọc. Nói thì hay mà làm thì rất dở. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa.
Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót. Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Lúc này, đừng coi tôi là nhà văn.
Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. - Sẩm tối rồi còn say nắng nỗi gì.
Trong đêm, không chết, không ngủ được, thật buồn. Khi em bảo: Anh nghỉ đi… Anh ăn cơm đi… Anh thử nhìn bà lão kia kìa… Chết! Em quên mua báo cho anh rồi… Hình như môi anh muốn nói gì đấy… Anh như được nghe những câu thơ anh vẫn mong được nghe. Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.
Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Quả là tôi không muốn viết mấy về những cái này khi nó khô khan. Nó dường như là phản ứng của sự sở hữu đạo đức và sáng tạo.