Và các cửa sổ đều nhìn ra cánh đồng. Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.
Làm thế nào đây? Làm thế nào để bác ta tin? Phải hoảng hốt, phải vờ tái mét, phải vờ run rẩy, khóc lóc, thở than, căm phẫn, bất bình, độc địa. Họ còn bất lực hơn nữa. Đi một mình được đã đành nhưng mấy ai không ăn bám vào bình dân.
Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp. Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Nhẹ đến độ mà tôi biết chỉ độ chục lần như thế này là tôi sẽ bay lên.
Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất. Phải ăn để bác không hỏi: Sao thế? Và còn để lấy sức viết. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng.
Một người đàn bà không đẹp mà đẹp. Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái.
Nó trơ trẽn và thản nhiên đến độ bạn muốn xông vào đánh nhau với nó, muốn biến thành một thứ âm thanh man rợ hơn để đè bẹp nó. Của một thân xác đặc. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể.
Nhưng vì không thấy thì làm sao họ cho bạn thời gian được. Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Viết thế đủ chưa nhỉ.
Bạn cười cười, thế là vẫn chưa hết mơ rồi. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi.
Một kẻ lạc loài vô cảm. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua.
Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Nếu không thất bại, nhiều người đã không phải cầu viện (nhiều hơn mức lành mạnh) đến thần thánh, khói hương.