Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ. Mình rất sợ phí thơ. Ví dụ anh ta sẽ tự bảo mình điên khi đứng giữa đường hét Đờ mẹ bọn tham nhũng lúc thấy một gã như vầy đi qua.
Nhầm! Lúc này (lúc khác thì hẵng để lúc khác nói), tôi muốn đặt một tia lửa ở những người tài. Tôi tin ông cụ sẽ nghe lời ông. Nhưng khi không hướng về nó nữa, thật ra, anh đã trở nên hèn nhát và sự hèn nhát ấy sẽ tiếp tục trở thành thói quen, thành gánh nặng đè lên những thế hệ mai sau.
Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng… Bạn có vào sân Mỹ Đình xem trận Việt Nam-Thái Lan vừa rồi.
Người ngoài chỉ tin, thờ ơ hoặc chế giễu. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình. Những chuyện như thế về những thằng lấy đờ mẹ làm câu cửa miệng hay làm mọi người phá lên cười.
Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Câu chuyện có vẻ như vầy. Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi.
Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Nó trông như một tác phẩm điêu khắc gỗ được sơn màu rất khéo.
Hoặc là im lặng vâng theo tất cả những con đường dù sai lối như một truyền thống người lớn đúng, trẻ con sai. Độ này, bố hay nhường. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ.
Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ. Bác gái: Mua sách làm sao hết cả buổi chiều? Tôi: Im lặng. Nhưng khi bạn phá sạch sành sanh chúng, bạn lại trở nên không thật.
Tôi tìm thấy nàng khi lần đầu tiên vào lớp, ngồi vào chỗ cô giáo chỉ. Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu.
Hôm trước tôi khóc, hôm sau tôi đốt. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế. Và nếu quả thật nó dở, bạn sẽ biết tự dằn vặt khi nhận ra.