Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ. Và thường thì tôi giết nhưng không để hắn chết.
Có phải em đang muốn nói anh câm đi? Mùi mực, cá ba chỉ nướng, rượu trắng bay thơm phức. Dù ước mơ có vẻ rõ rệt nhất của bạn là làm một cầu thủ bóng đá.
Nhân vật đã xài gần hết dữ kiện hay ho. Không phải lúc nào bạn cũng lủi thủi quay lại. Thi thoảng chúng bay rợp trời.
Giữa những khoảng ấy là thời gian trống. Ông Diểu tức giận giương súng. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình.
Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết. Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây?
Riêng nó vẫn chịu định luật về trọng lực của địa cầu. Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh. Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận.
Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp. Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.
Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì. Hơn nữa, họ không thông minh đến thế đâu.