Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng.
Sao lại xé sách hở con. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn.
Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ. Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn.
Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Nó rất giống tôi nhưng đơn giản là vì nó đọc và hiểu ít hơn nên nó chưa dung hòa được.
Đồng nghĩa với hủy diệt đời, nghệ thuật, người… Mà là từng câu hỏi cho từng bước chân. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút.
Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh.
Dẫu bạn biết có những người ở trường hợp tương tự bạn, họ tiếp tục làm việc. Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.
Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Mẹ bảo để mẹ đi xem chung kết. Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.
Chưa từng hỏi và chưa từng ai trả lời. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc.
Và sự vất vả, bệnh tật của họ nữa. Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy. Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa.