Nhưng đó là chuyện lâu rồi. Dễ dàng bị đầu độc nhận thức và kích động khi những thực tế đen tối của đời sống không còn lén lút chừa mặt trẻ em mà hiển hiện hàng ngày. Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.
Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Và còn nhiều lí do khác. Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây.
Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Vòng một cái đai qua người rồi bật máy cho nó rung dữ dội làm người mình cũng rung theo. Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó.
Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Học mấy tiết? 3 tiết ạ. Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì.
Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Bạn còn phải sống dài dài.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Bạn sẽ không trình bày nhiều. Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác.
Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau. Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút. Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu.
Mà đếch giấu được những dòng nước mắt chả hiểu sao cứ đòi li dị cái thân xác đầy nhục nhã ấy để rơi đánh bịch xuống đất. Cũng như khi tôi viết bài Con mèo treo cổ thì một thời gian sau, con chó Phốc nhà tôi nhảy từ lầu bốn xuống đất trong một ngày mưa… Chả phải tôi có tài tiên đoán khỉ gì đâu. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.
Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường. Không có sự bình đẳng, lí lẽ không sống được. Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ.