Toàn thân bà đau đớn cực độ. Tất cả phải thay đổi . Tên thật là Cassius Clay.
“Ông là một tên thầy tu dơ bẩn”. Những người khác dừng lại và thoái lui. Những con người lỗi lạc này xuất thân từ đám đông, đạt được một danh tiếng lâu dài và vững chấc bởi việc sử dụng thiên tài của mình, cái mà tất cả của cải trên thế giới cũng không mua nổi.
Có lẽ,khi đọc những gì tôi kể đây,bạn có thể thấy rằng cái gọi là phép lạ kinh tế của Nhật Bản xét cho cùng không phải là một phép màu. Tôi rao bán các mẩu quảng cáo,v. Khi họ được cho biết là cuốn sách sẽ bán được 1 triệu bản!"Dám thất bại để thành công"hiện đã được dịch sang 7 thứ tiếng.
Hãy chú ý xem tại sao từ “gieo” lại luôn đi trước từ gặt. Tôi phải ăn mì gói cho cả bữa điểm tâm, bữa trưa và bữa tối. Lần nọ, mẹ kể với tôi rằng chi tôi chỉ “âu yếm” bà trong ba ngày đầu tiên sau lễ cưới.
Nếu điều này không đúng ,chúng ta sẽ không mắc phải những lỗi lầm giống nhau hết lần này đến lần khác mà không thu được lợi ích gì từ những bài học mà những lỗi lầm đó đã dạy chúng ta . Sáng kiến cảu ông đã làm thay đổi đặc tính kinh tế và xã hội của cả thế giới và của nền công nghiệp ô tô. Xem nào,bạn sẽ cảm thấy bị tổn thương .
Nhưng định mệnh đã giáng cho bà một đòn chí tử. Khi còn là một đứa trẻ, ông đã chơi những trò khuyến khích “tinh thần đấu tranh và ý chí để chiến thắng”. “Đau khổ đến để làm cho con người trở nên cao quý, để gội sạch tính nông cạn và để mở rộng tầm nhìn.
Về thể trạng, ông là một người yếu đuối. Điều đó cũng tương dương với việc bỏ dở chương trình trung học. Nhiều người lại muốn thoát ra và tự mình bắt đầu một công việc gì đó nhưng lại sợ đánh mất công việc “dễ chịu” hiện thời.
Theo tôi, chúng ta được sinh ra để phát huy mọi tiềm năng của mình. Các khó khăn có thể đe dọa người thiếu nghị lực nhưng lại là những tác nhân tích cực đòi với những cương quyết và dũng cảm. Đi học ở Swatow, Trung Quốc và trở về Bangkok năm 17 tuổi.
Hôm nay tôi xin ca ngợi Martin Luther King Jr. , một công ty bán hàng trực tiếp với số vốn góp của mỗi thành viên là 1000 RM (263 USD). tôi quay lại và chỉ cách đó 4,5m, một khẩu M16 đang chĩa vào tôi! (May là lúc đó người lính ấy đã không nổ sung, chứ nếu không bây giờ tôi đâu thể ngồi đây viết quyển sách này).
Đầu tiên và trước hết,tôi xin được đề cập đến vấn đề mà hầu hết chúng ta đều không nhận thức được . Khi có nó, ta bắt đầu e sợ vì lúc này ta đã có cái để mà mất. Tôi phải ăn mì gói cho cả bữa điểm tâm, bữa trưa và bữa tối.