Khuyết điểm nầy nếu không được đề phòng có thể làm hại cho suốt đời bạn trai, mấy lúc họ hăng say nông nỗi như vậy, họ quyết định về tương lai họ thì sao. Có nhiều vợ chồng hợp pháp mà trong thâm tâm vẫn cho các việc tính giao là xấu. Chết sống cho tự do.
Monsabre dặn dò thanh niên: Trước khi lao mình xuống nước người ta dò dòng sông. Cái gì của thời qua, họ cho là hủ lậu. Lửa nhục tình lắm lúc cám dỗ họ tìm nhục lạc cho nhau bằng những sự đụng chạm không trong sạch.
Cũng còn buồn? Bạn tìm người nói chuyện. Họ sống giữa đời mà coi đời như mây nổi, cho trần tục là bàn đạp để bước vào cõi lai sinh vĩnh cửu. Phải tìm hiểu họ, chỉ điều khôn lẽ dạ cho họ hơn là chỉ biết rầy mắng, chế nhạo.
Tương lai mà họ ao ước dệt toàn bằng mộng vàng. Tận gốc kẹt cõi lòng họ thấy thiếu một cái gì, cái gì đó không tên, không tuổi. Tình yêu của bạn được bộc lộ ra trong những lời nói, thái độ cung kính con người mà bạn sẽ trao thân đổi phận.
Rồi nói thanh niên người ta liền nghĩ tương lai. Tôi gặp cậu trai 11 tuổi leo một cây dừa. Tập trung trong tâm hồn các nhân đức.
Hương lúa mới pha mùi rạ ủ cỏ ôi. Vẫn biết các lý tưởng trên có nhiều điểm rất hay. Thế rồi một nụ bầu bí lớn lên.
Tôi biết lối học từ chương ngày xưa không hay và học mà không hiểu có thể không hành. Bạn không bao giờ yêu ai mà không đã tận hiến. Coi chừng nhiều cái được thích ưa hay oán ghét theo từng thời đại.
Bạn trai mà ai biết chia sớt ưu sầu, ước vọng với họ, họ dám hy sinh chết sống. Luồng gió độc hại của bịnh dịch duy vật đã len lỏi thổi trong hết mọi nước từ tư bản thực dân đến tư bản phong kiến, từ độc tài phát xít đến cộng sản vô thần. Tình yêu của cha đối với con được buộc một cách gọi là mỏng manh như vậy mà tại sao phần đông người cha có tinh thần đảm đương lo cho gia đình đến thế.
Giáo sư nói ba phút sau khi đi qua khỏi ông từ, ông mới hiểu được lời ông ấy nói. Buồn như theo kiểu người Á Rập nói, sa mạc than khóc vì không được làm đồng cỏ. Trong chương trình tình yêu bao la của Thượng đế tự đời đời.
Nhưng dầu sao họ cũng là thành phần ta phải phục vụ. Có khi trong cảnh sống vợ chồng qua những thời gian tân hôn, trăng mật, đ àn ông sống hơi lạt. Lúc ấy vì thiếu thói quen tưởng tượng, e sợ họ bị khô khan tinh thần.