Đòi hỏi một sự hy sinh và đùm bọc lẫn nhau ngay lập tức trong cả một cộng đồng con người lây nhiễm sự vị kỷ, sức ì và thiếu niềm tin mãn tính là một điều viển vông. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét. Tự nhiên trong não mình văng vẳng điệu nhạc: Người nghệ sỹ lang thang hoài trên phố-Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường
Nhưng khi đã bị bắt bài thế này thì họ lại chơi khác. Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.
Và sự chậm chạp trong việc xoay trở cũng đánh mất thời gian để đọc trận đấu. Nhưng mà tôi bỏ học. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều.
Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Mình không khổ nhưng người ta lại khổ. Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi.
Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông. Là người thì nên thế. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi.
Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Bạn muốn về nhà viết quá. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền.
Đã bảo chả thích viết đâu. Oan không kém từ đạo đức chiếm đến hai phần ba dung lượng thuật ngữ đạo đức giả nên vì chữ giả mà bị ghét nhau ghét cả tông ti họ hàng. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn.
Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.
Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay. Rồi xuyên suốt thời thơ ấu, tôi chuyển nhà ba bốn bận. Cậu em hướng dẫn tận tình.
Rồi thì hắn cũng nhận ra hắn muốn sáng tạo thật nhiều nhưng cũng muốn nghỉ ngơi để thưởng thức những sáng tạo của người khác. Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán.