Nhưng anh không quẹt diêm mà anh cứ ngồi đó. Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa.
Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền. Mặc quần đùi ra đường lạnh. Bạn lại cười một mình.
Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng. Còn ban đêm thì có chiếc đồng hồ quả lắc trên gác.
Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Thảo nào mà người ta khát hiện sinh. Thua còn có năm nghìn an ủi.
Con nói chuyện với bác này. Bạn bị bóng đè hay gì gì đó từ hồi năm hay sáu tuổi. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do.
Rồi hình như mơ thấy ai đó đã viết nó rồi. Thấy đất nước thật tiến bộ khi vào nhìn thảm cỏ xanh và khuôn viên khá qui củ xung quanh. Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau.
Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai. Từng trang, từng trang… Như tôi bắt một con Dã Tràng ở bờ biển Việt Nam thả sang một bờ biển khác ở Châu Phi.
Người ta chẳng ngược đãi ông nhưng cũng chẳng tôn vinh ông. Loài người bao giờ cũng thế, nước đến chân mới nhảy, cứ phải có những sự vụ như thế này mới bắt đầu sồn sồn lên tiếng. Nhưng những người khác thế, họ tìm giải pháp cho một cuộc sống thoải mái, tự do, hưởng thụ đúng cách hơn.
Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng. Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay.
Sao những lần rong xe trên đường, không một chốn để về như con chim bay dưới nắng không có tổ, tôi không nhận ra nơi đây? Một cái ghế đá để viết và không nhiều người để quấy rầy. Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia.