Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước. Nên cứ phải từ từ từ từ. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra.
Bạn có hai giọng chính. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột. Nhưng phải chăng là những nỗ lực tìm kiếm đáng trân trọng? Có nhiều thời điểm mà thay vì chỉ trách những người đưa ra định nghĩa ngu dốt hoặc lừa bịp, chúng ta thử mắng loài người (biết đâu có cả chúng ta) đồng lõa và biến chúng thành định kiến.
Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm. Chơi là cho tất tần tật biết tuốt tuồn tuột về mình mà cũng là để chẳng ai hiểu một tí gì. Nằm vô tích sự cả đêm vẫn phải nằm.
Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Bịt tai lại, im lặng, là xong. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn.
Chả biết đường nào mà lần. Và họ chỉ tìm và so sánh những gì phản chiếu chính họ. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.
Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc bạn khó có thể dùng cái máy vi tính của chị út để gõ nốt câu chuyện này. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.
Mà phần lớn vì bạn mất tự do. Bác không rõ cháu đi đâu. Họ vốn là những người khá nhạy cảm.
Lúc thì một vài tháng mới đến một lần. Bản chất là cái luôn song hành cùng thời gian cũ kỹ. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài.
Không muốn bỏ họ đi, bạn đặt mỗi chân lên một con đường. Đến lớp để bác yên tâm và không vặn hỏi sáng nay đi đâu?. Ý tưởng của gã dừng lại ở chỗ vẽ cái tivi xoay ngược, mọi đồ vật đều xoay ngược.
Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm. Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Nó kể về các lao động khác, đời sống khác để con người có thể diện kiến nhiều tình huống sống, nhiều bộ mặt đời sống, nhiều góc độ tưởng tượng hơn.