Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước.
Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Và chưa thấy phải thay đổi. Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết.
Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.
Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần. Tôi hơi ngại sau cái kẹo là một sự thân quen. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.
Bạn sẽ thôi ngạc nhiên khi nhận ra đó là sức mạnh tinh thần của đam mê. Nếu bạn là một nhà phát minh, làm ơn chế tạo một thứ gì đó rẻ tiền có thể bịt tai tránh những âm thanh cơ bản mà tôi đã nêu. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ.
Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy. Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm. Mẹ thì không chịu thả bạn ra để nắng làm tan chảy chúng.
Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Hôm qua vệ tinh của bác lại đến báo cáo. Bởi vì bạn đã từng làm thế, đã từng lết đi trong vài năm. Tiếng máy của mình đã tắt.
Dù em có chống chế: Em nghĩ là anh sẽ nói vậy. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Nhưng như thế đã là tốt lắm rồi.
Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Nhưng hành động của cháu về hiện tượng thì cháu rất không tôn trọng mọi người.