Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm. Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không. Chả phải bổn phận gì.
Ông cụ bảo ông cụ sống được là nhờ văn của ngài. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:
Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào. Bằng cách hiểu nó và để nó hiểu mình. Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang.
Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết. Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày.
Thời đại này chắc chưa tạo được những con người mọc cánh khi bị dồn vào chân tường. Cháu bác bảo: Thế thì để bác trai hút thì cháu được bỏ học í gì ạ. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại.
Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Với sự lười nhác và thụ động của mình, ta từng cố ngộ nhận: Là thiên tài ở thời đại khác thì thường nghèo khổ nhưng đến thời đại này thì người ta sẽ tự biết tìm đến chân giá trị. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi.
Nếu họ cho rằng cái cách mà bạn sống và tư duy là sai thì bạn sẽ còn sai nhiều lắm. Lúc đó bạn đang gập bàn. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường.
Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực. Nên quả thực thế giới của bạn có nhiều cái ngu và đầy bệnh. Hẳn rồi, họ phải có cách của họ chứ.
Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Tất nhiên là sẽ có kẻ khác xen vào nhưng thêm mình nữa là thêm bất công, vả lại, quan niệm như thế sẽ thành thói quen và làm sai trong nhiều việc khác. Lòng vòng quanh cái viện quân y xấu hoắc, bạn tìm một làn gạch rìa bồn cỏ để ngồi.
Trời, thế này thì chỉ khổ cho độc giả. Chính vì những con người như thế mà bạn không muốn thua kém họ. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực.