Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi. Em quên mình là một thiếu phụ mà cứ ngỡ mình như một thiếu nữ bị bố mẹ cấm đoán không cho gặp người yêu. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí.
Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy. Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng.
Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu. Cười vui cho dễ sống. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét.
Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở. Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.
Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết. Người yêu càng quí chứ sao. Chỉ có con mèo không ngược.
Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý. Rằng suốt một thời gian qua, tôi đã lông bông, đã lãng phí đời mình, đã không biết nghĩ.
Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận. Ông anh bảo chắc cháy được cả ngày. Bố tôi, 53 tuổi, ngày xưa cạo đầu phản đối tiêu cực, đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái, đã nói câu: Phải có nhiều mối quan hệ giao lưu để tạo thế.
Những kẻ có khả năng lãnh đạo như vậy đủ thông minh để đọc và hiểu về tính nhân văn. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh. Đừng lỡ nhiều là được.
Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút. Có một lí do tôi không thích đi là tiền. Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ.
Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về… Bạn bỏ một buổi bấm huyệt để viết. Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu).