Mới mười tuổi ông thấy rằng ai cũng cho tên họ của mình là vô cùng quan trọng. Như vậy đỡ tốn thì giờ mà có nhiều kết quả. Bệnh của tôi, ông chưa muốn biết, mà cần biết cái ví tiền của tôi đã.
Tôi sẽ học thêm được biết bao nhiêu điều!". Tôi chỉ xin ông chỉ giùm tôi một điều thôi. Những thuốc dọa thai sẽ hoàn toàn bị trừ tiệt.
Hãng chúng tôi cũng có thể lầm lộn được lắm. Lần sau, nếu ông đi ngang, xin mời ông vô chơi, chúng ta bàn luận lâu về chuyện đó. Và như vậy tôi thấy lợi vô cùng.
Nhà kinh doanh đó không bằng lòng cách ông Boynton điều tra. Mối phẫn uất dữ dội tới nỗi những người lương thiện ở Boston nổi cả dậy, la ó, còn các vị mục sư đăng đàn mạt sát các báo, cầu Chúa trừng trị những con buôn nhớp nhúa đó đi. Hay là ông lại hỏi ông Livingston Longfellow xem sao? Chắc ông biết ông ấy có một cuốn phim tuyệt đẹp về những cuộc săn bắn lớn ở ấn Độ.
Bernard Shaw nói rằng họ không, không đủ, phải thực hành nữa. Chương một - Trong một cuộc tranh biện không có người thắng kẻ bại Một câu trả lời như vậy thì đến hùm thiêng rắn độc cũng phải dịu đi.
Trẫm đã chẳng nói rằng Trẫm và ngươi bổ sung lẫn cho nhau sao?''. Vậy mà giọng của ông dịu dàng, nhỏ nhẹ, thân mật hơn là nói với các nhà truyền giáo nữa. Thực là một tờ báo rất quý cho các gia đình và một trong những tờ báo ấn loát đẹp nhất tại Mỹ.
000 nhà đại lý đã hưởng lời trong cuộc tuyên truyền đó, và vài trăm bức thư hồi âm tôi đã nhận được chứng tỏ rằng những nhà đại lý rất hài lòng về cách hợp tác đó. Rồi một đêm, ông nảy ra một ý. Trái lại, ông vội vàng tỏ ra rằng ông trông cậy ở sự giúp đỡ của nhà buôn đó nhiều lắm.
Tòa soạn cắt trong một số thường tất cả những bài, không phải quảng cáo, đã đăng trong một ngày, xếp đặt lại rồi in thành một cuốn sách, nhan đề là "Một ngày". Chẳng hạn, đã lâu rồi, tôi có một người học trò hiếu thắng lắm (tên là Patrick); trung hậu giản dị, nhưng, trời! Thích cãi nhau làm sao! Anh ta làm đại lý cho một hãng bán cam nhông, nhưng không thành công, chỉ vì anh ta thích cãi lại những người anh mời mua xe và làm cho họ phát giận. Nếu tên hơi lạ, ông bảo người ta đánh vần cho ông nhớ.
Từ đó chẳng những ông không dung dễ dãi với mọi người. Thiệt ra bài đó có giá trị, nhưng dùng không đúng trường hợp, sẽ làm cho người ta la ó, phản đối, chế giễu, nhưng ông Mc. Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới.
Rõ ràng tôi thấy ông ta chưa hề được người mướn nhà nào nói với ông bằng cái giọng đó. Nếu họ lầm lẫn thì là một cơ hội cho họ tự cải. Vậy mà ông có cách nhớ được cả tên, những người thợ máy ông đã gặp.