Các rủi ro ấy đã rèn giũa các kĩ năng chính trị trong ông và ông trở thành thủ tướng chỉ sau 30 năm đấu tranh. Liệu bạn có ngồi lái trong chiếc xe mới toanh thay vì giam mình trong phòng ? Nhiều người không hiểu nó, sợ hãi và căm ghét nó.
“Không kẻ khôn ngoan nào lại ao ước mình được trẻ hơn. Điều đó xảy ra nhiều đến nỗi lịch sử cho thấy đàn ông đóng vai trò chủ đạo . Thành công phụ thuộc vào sự bền bỉ của ta.
Một trong những cá nhân giàu nhất thế giới, tài sản riêng của Bill Gates được ước lượng là 90 tỉ USD (342 tỉ RM) vào ngày 30/4/1999. Đau khổ vừa có thể khiến bạn cảm thấy ngọt ngào và dễ chịu hơn, vừa làm bạn cảm thấy chua xót và cay đắng. Nhưng nếu một người khác có ít tiền hơn mà lại mạo hiểm như bạn, thì người đó sẽ gặp nhiều hiểm nguy hơn gấp bội.
Điều họ làm chỉ là sao chép,cải tiến và phát triển những sản phẩm đã có sẵn. Đấy là nơi nguy hiểm đanh rình rập. Giá trị của sự thất bại giờ bắt đầu được nhiều tổ chức có tư tưởng tiến bộ đánh giá cao hơn .
Khi ông nhậm chức tổng thống, nền kinh tế của Hàn Quốc đang khủng hoảng trầm trọng và lệ thuộc vào Quỹ tiền tệ Quốc Tế (IMF). Hiện nay, ông là một giám đốc kiêm nhà sản xuất phim. Tôi không biết bạn thích nhìn nhận điều này dưới góc độ như thế nào.
Điểm đặc biệt của hai lời phát biểu trên là gì? Tôi đã phải mất nhiều năm mới nhận ra cốt lõi của những điều chúng muốn nói. Vì thế,ta không nên e sợ những sai lầm ,trở ngại hay thất bại. Chin qua đời vì đột quỵ vào tháng giêng năm 1988.
Các tế bào trong cơ thể ta không đủ khả năng dùy trì sự phát triển mà không chết. Vửa làm việc, ông vừa học để hoàn tất chương trình trung học còn dang dở. Điêu này có được vì ở nơi sâu thẳm bên trong vô thức, chúng ta nhận biết được rằng cuộc sống không chỉ có nghĩa là LÀM VIỆC, LÀM VIỆC VÀ LÀM VIỆC cho đến ngày ta chết.
Ngoài việc bị giam giữ, ông còn lãnh bản án tử hình về tội “đảo chính” và các “tội ác khác”. Con gái của người đứng đầu đất nước Myanmar, tướng Aung san đã bị ám sát khi cô chỉ mới 2 tuổi. “Cứ mỗi thành công kiểu Bill Gates ở Mỹ, lại có đến 5000 thất bại.
Niềm vui của tôi đến tột đỉnh khi chúng tôi “tiếp quản” trường đaị học năm 1974. Nếu chúng ta cạnh tranh vớ chính bản thân mình và thua cuộc thì ai thắng đây? Hãy nghĩ về điều này. Nhiều năm sau, khi đoàn ba le ngày trước đến thị trấn, cô đi xem và khi rời khỏi nhà hát, cô va phải nhà biên đạo múa khi xưa giờ đây đã 80 tuổi.
"Tôi có thể làm được điều đó không !-sự do dự trước thất bại " Ông cứ chạy tới chạy lui từ nhà máy giày để lấy thêm giày khi đã bán hết hàng. Vực sâu ngoác miệng phía dưới họ.