Bà già vục đầu vào thùng rác. Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông.
Chả biết đường nào mà lần. Và xã hội nó đâm ra thế này. Cháu nói thế không đúng.
Nhưng rồi ta nhìn thấy thị trường ảm đạm hiện tại của thơ văn. Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo. Trong lúc trò chuyện, chúng tôi gặp một người quen nữa.
Tuổi phát dục đâm không bình thường… Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Khoảng cách giữa các thế hệ trước tiên là do người đi trước tạo ra.
Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Biết nhau lâu mà ít nói chuyện, để xem còn chuyện gì để nói đây? Đến chỗ học không phải để học.
Nhưng lí trí dạy tim tôi phải muốn. Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ.
Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật.
Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác. Đi đâu cũng vất vả. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.
Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi. Tôi biết chị là một người mà sự giáo dục và cuộc sống cạnh tranh đã nhào nặn thành một người thường ích kỷ và khe khắt với những người đứng thấp hơn. Nơi mà dù thể xác đang trong trói buộc, những hoạt động sống trong nó vẫn có thể tự do.
Bạn có thể tìm hiểu và tư vấn cho bác nên bán hàng gì, giúp gia đình tìm một tráng thái cân bằng. Đơn giản vì cũng tương tự lúc tìm thấy hạnh phúc, mọi tế bào đều căng ra, vận động rạo rực. Tắm vù cái rồi đèo thằng em vào bác.