Ngươi phải nhanh lên. Là một hiệp sĩ thực thụ, Sid biết mình cần tạo ra một điều khác biệt, và đó chính là bước đi đầu tiên để dẫn đến thành công. Sau đó Nott chợt nhớ đến Sid và anh cảm thấy vui hơn một chút.
Ta là Chúa tể của Số phận và May mắn. - Giờ thì ngươi đã biết rằng Cây Bốn Lá thần kỳ không mọc ở đây. Một hôm ông tụ tập tất cả các hiệp sĩ của vương quốc tại vườn hoa trước lâu đài và nói:
Nhưng chỉ có một số ít người quyết Câu hỏi của ta rất đơn giản: Có thật là chưa từng có một cây bốn lá nào mọc ở khu rừng này không? - Vì nếu ta không làm như vậy thì người sẽ không tin ta.
Vì quá nôn nóng, anh không còn màng gì đến sức lực có hạn của con hắc mã. Giờ anh có nên tiếp tục ở lại nữa hay không? Ý nghĩ bỏ cuộc bắt đầu nhen nhúm trong đầu Nott. Giống như một người thủ thư, phải lục tìm hai ngàn quyển sách trong thư viện, bà chỉ trả lời một khi đã tìm xong.
Nott phóng ngựa như điên suốt đêm thứ bảy về hướng khu rừng hoàng gia để kịp nhổ Cây Bốn Lá thần kỳ trước Merlin. Tôi chưa bao giờ ngừng suy nghĩ về điều này. Khu rừng Mê Hoặc là một khu rừng thật hoang dã và tăm tối.
Ta phải tìm ra ai đó khẳng định với ta rằng cái cây bốn lá may mắn đó sẽ mọc trong khu rừng này - Nott lầm bầm tự nhủ. Nhưng nếu vậy thì đó không phải là một sự may mắn thật sự rồi. Chàng căng người quan sát.
Lúc đó, Nott hiểu được tâm trạng của những người khi biết rằng may mắn đã không mỉm cười với họ. Chẳng còn gì để nói, Nott chậm chạp leo xuống núi. Vì thế Sid cố làm cho ông ta nguôi giận:
Những ngọn gió nhẹ thoảng qua làm giảm bớt sự mệt mỏi của hành trình chinh phục ngọn Núi mẹ. Họ tìm kiếm những người giúp họ tái khẳng định những suy nghĩ yếm thế của mình. Đó là một giọng cười nửa vui tươi nửa chế giễu.
Và cuộc gặp gỡ này đã không đúng với tinh thần cây chuyện. Sau khi bồi hồi nhớ lại và cùng nhau hàn huyên những kỷ niệm thời thơ ấu được một hồi lâu, Max nói: Vì nếu biết trước sự thành công và may mắn luôn đến với mình, thì tôi sẽ không có cơ hội khẳng định hay thử thách nữa.
Ông nghiêng người ra phía trước nhổ lên một đám cỏ dưới đất. Tuy nhiên cuộc hành trình đến khu rừng Mê Hoặc hãy còn khá dài, và vì giờ Nott đã ở đây nên anh quyết định sẽ bám trụ đến cùng. Tôi chẳng có ý gì cả.