Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa. Một ngày thả ra nắng mặt trời.
Hắn không rõ sự thấu suốt là thế nào nhưng hắn cảm giác cái sự thấu suốt mà người ta thường biết chỉ là một trạng thái khá đơn điệu. Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Và biết rằng mình biết ít thế nào.
Tôi đã đến đó và đã trở về. Mà này, mấy giờ rồi còn tưởng tượng! Mày đang mất cái giấc mơ. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm.
Bụi làm xỉn đi con đường nhựa xanh mới coóng. Tớ không biết và tớ cũng biết. Làm ơn nhanh nhanh cho.
Vài lần trước, bố đưa giúp tôi, chỉ thấy phản ứng làng nhàng. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Những con đường sẽ đi đến đâu? Nhiều người đã đang và sẽ hỏi thế.
Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức. Chia luôn thành hai phe ẩu đả. Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo.
Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi. Điều này có thể không? Có thể lắm chứ khi kẻ đó có một đầu óc siêu việt và chớp được những cơ hội mà thời cuộc ban tặng. Bạn cần làm việc, cần vận động.
Không hy vọng một ngày họ tập hợp lại và ghép chung những ký ức. Ông anh họ thiu thiu ngủ bên trái. Có người quay lưng lại ngắm hoa.
Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt.
- Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản. Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ.