Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Vẫn chứng nào tật nấy. Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn.
Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời. Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.
Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác. Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Được nói chuyện, được trao đổi.
Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui. Bạn mơ cái gì đó về bóng đá, cái này thì bình thường. Hơi bị xịn, tiền triệu đấy.
Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào.
Anh đang hạnh phúc. Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu. Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày.
Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái. Nhưng ta không cho nàng nói. Hai chuyện này khác nhau.
Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết.
Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Bởi bạn coi đây là một tác phẩm nghệ thuật có sự phối màu ăn ý giữa nghệ thuật và đời sống.
Nhưng chờ đến bao giờ. Tôi hiểu chúng và tôi tường tận chúng. Ăn sáng xong ở nhà bác, thay vì đến trường, tôi đảo qua nhà.