Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Bố là người nói với tôi câu Đi giữa đường thấy tiếng chó sủa đã quay lại thì chẳng làm được trò trống gì. Lúc đó bạn đang dọn khăn trải bàn.
Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng có thời gian mở tủ đọc lại. Chả muốn xin lỗi độc giả nữa. Con nói chuyện với bác này.
Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo. Đời bao nhiêu cảnh để đời.
Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn. Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn.
Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. - Thì ông hãy quên tôi và cuộc gặp gỡ này đi.
Dù tuổi thọ trung bình cứ ngày càng tăng. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Và biết rằng mình biết ít thế nào.
Tại sao tôi cứ phải cố đấm ăn xôi ra rả về cái thiện như vậy nhỉ? Tôi có chứa nó ăm ắp trong lòng đâu. Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn. Nhà văn nhìn thấy trong mắt nàng một vẻ chăm chú tinh nghịch.
Nhưng lại ý nói về sự bỏ học để theo con đường mình chọn của tôi. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt.
Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Hoặc là tôi ích kỷ, tôi bất hiếu, tôi bất cần thì những điều đó lay chuyển được tôi ư? Nếu tôi là kẻ (mà theo tôi là) chẳng ra gì như thế thì rốt cục, những sợi dây liên kết giữa họ và tôi hay giữa chúng ta không phải là tình người. Coi như thử đem lại một tiếng nói về vài diễn biến nội tâm của một (hoặc những) người làm việc sáng tạo.
Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác. Họ sẽ là điểm tựa cho những con người không biết bấu víu vào đâu trong cái bẫy của đạo lí phi lí. Cũng là để thăm dò phản ứng.