ít lâu sau, có người kêu điện thoại nhà tôi chạy lại trả lời. Người đó, cũng không xa lạ gì với bạn. Tôi tin rằng ông là một quân nhân can đảm và có tài dụng binh.
Thôi, cám ơn các em nhiều lắm. Và điều này quan trọng nhất, dù ông lập tâm thi hành bất cứ công cuộc gì, không bao giờ bà nghi rằng ông có thể thất bại được. - Bạn sẽ thấy thực là thần diệu.
Dùng cuốn sách này làm kim chỉ nam để giải quyết những nỗi khó khăn hằng ngày. Nhưng, bỗng nhiên, ông ta mỉm cười. Khi Lawes tới, ông hỏi bằng một giọng vui vẻ: "Sao? Tôi để ông giám đốc khám Sing Sing, ông nghĩ sao? Phải có một người giỏi mới được".
Chẳng hạn tối nào va phải ca, thì trưa hôm đó va kêu điện thoại, nói với ông Hurock: "Không êm rồi, ông Sol ơi. Ông Sol Hurock có lẽ là người bầu hát nổi danh nhất ở Mỹ. Lúc đó xin bạn nhớ tới cuốn này, hoặc nếu có thì giờ thì mở nó ra coi, đọc lại những đoạn đã đánh dấu.
Bạn có khi muốn rầy cháu nhỏ. Người ta đã phục tài y, lại hỏi ý kiến y. Tính tình hoặc thể chất khác thường.
Mà có lẽ bây giờ tôi vẫn còn thích nữa. Với một giọng êm đềm bà nói: "Dượng cháu mua chiếc xe này được ít lâu thì mất, từ hồi đó cô chưa đi nó lần nào hết. Và, các bạn ơi! Nồng nàn làm sao! Ông hùng hồn diễn thuyết trong nửa giờ đồng hồ về tổ chức đó.
Tôi tin rằng ông là một quân nhân can đảm và có tài dụng binh. Cũng có một người kỵ hiến binh đi coi rừng nhưng y không làm tròn phận sự, cho nên những đám cháy vẫn tiếp tục. Trăm năm nữa, bạn và tôi đều không còn nữa và chẳng ai còn nhớ tới chúng ta cả.
Ta cần phải xử sự như vậy khi nào? Bằng cách nào?. Một bà bạn tôi ở Nữu Ước, bà Gent, mướn một người ở gái và hẹn chị ta thứ hai sau lại bắt đầu làm việc. Cái đó có chi lạ? Ai trong chúng ta mà không tự cho là quan trọng, tối quan trọng?
Không những lời thách đố đã thay đổi cả đời ông mà còn có ảnh hưởng lớn tới tương lai của quốc gia nữa. Ông Adamson hỏi ông về những nỗi khó khăn buổi đầu và ông cảm động, kể lể về cảnh nghèo khổ của ông hồi nhỏ: Bà mẹ góa, nấu cơm cho khách trọ, còn ông thì làm thầy ký, sao khế ước cho một sở bảo hiểm để kiếm mỗi ngày 5 cắc. Hãy trốn nó như trốn rắn hổ, hoặc trốn động đất vậy.
Hồi mới đầu tôi thích nó lắm. Ngày 7 tháng 5 năm 1931, mười ngàn người ở chân thành Nữu Ước (New York) được mục kích một cuộc săn người sôi nổi chưa từng thấy. Tôi đoán sai thì đây ông cứ chặt tay tôi đi.