Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.
Lát sau, tôi rủ ông anh ra. Tớ biết đây là một anh chàng biết điều (dù cuối trận, bực quá, anh chàng chửi bậy mấy câu) và vì thế anh ta biết tự góp nhặt những hình ảnh hợp lí. Lải nhải cũng là chơi.
Cũng dễ hiểu, đã bon chen thì mấy ai còn sáng suốt. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh.
Nhưng những thứ đó hơi hiếm. Đã thôi không quá nghĩ mình đáng nhẽ phải đi tĩnh dưỡng vì thần kinh mình cần nghỉ thực sự. Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình.
Em biết tính cháu không thích đến ở nơi lạ. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn.
Lâu lâu vẫn biết bác mạnh và ngấm ngầm khâm phục điều ấy ở bác. Nếu độc giả ngu đến thế thì viết ngắn dở hay viết ngắn hay đều hay cho tớ cả. Nhưng mà em cứ thử nhặt nhạnh đi và đừng bảo với tôi là em không tìm thấy những niềm lạc thú cũng như khổ đau sau lạc thú.
Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Vậy thì nó là một giấc mơ. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết.
Bây giờ là 12h26 đêm. Sách phôtô, giấy rất dễ cháy. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.
Khi bạn mơ thì bạn ít biết là mình mơ. Nhưng bác ta không tin. Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu.
Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Hai là bạn viết cái chuyện này. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.