Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết. Ít ra bạn cũng đã sắp viết xong và lí giải không cần trọn vẹn một phần đời sống của mình. Giờ ta muốn nghỉ một lúc.
Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.
Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang).
Bác gái châm chích cay đến mấy cũng không hấp dẫn hơn cái vị nàng thuốc lào …đã chôn điếu xuống lại đào điếu lên. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Vì hình như anh làm gì có trên đời.
Tôi khóc vì tôi không đủ năng lực để vừa hỏi vừa tìm câu trả lời trong những quãng đời vừa qua. Nhưng không phải là tất cả. Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho.
Và vội vã ra sân bóng lúc chiều còn gay gắt nắng. Và bản thân họ phải tự thoát ra. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế.
Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.
Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Cũng chẳng ngạc nhiên lắm. Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời.
Còn bình thường thì họ rất dễ ăn dễ ngủ. Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Còn lại, mọi thứ khá dễ hiểu nếu thực sự muốn hiểu.
Tôi thấy lòng nhẹ đi nhiều. Vẫn người, chân tay đầy đủ nhưng không tài nào nhìn thấy mặt. Tôi yêu và thương bác tôi.