Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét. Mẹ cười: Con tinh khôn lắm. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai.
Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Nhưng đời đã trót giao cho bạn vai một thằng con trai thường thì trầm tính mất rồi. Là người thì nên thế.
Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền. Những hỗn mang bao trùm lấy bạn, thách thức bạn. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Ở trước cửa hiệu thuốc cạnh nhà, có một cây hoa sữa cưa nhánh gần gốc. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì. Tôi không định đánh giá con người qua hành động ấy.
Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp.
Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh. Và cứ nửa giờ thì boong một phát. Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình.
Xuống nhà, ông nội vừa sang. Và có thể kiếm ra tiền từ công việc ấy. Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát.
Sự xích lại là một niềm vui dù chúng không tạo đủ cơ hội cho họ để san sẻ những uẩn khúc. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông.
Chà, ta thua hắn, có lẽ. Tôi cũng tưởng mình đùa. Một khuôn mặt ai ai cũng có.
Mọi người còn lo cho bác nữa. Họ là mỗi con người. Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được.