Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Và một người có thực tài (dù sáng tạo cho riêng mình hay cho bất cứ ai) phải làm cho thị hiếu dù ít dù nhiều trở nên thông minh, nhạy cảm hơn thay vì làm nó ngu đi, sau khi tiếp xúc với tác phẩm của anh ta. Tôi bắt đầu tập, mỗi máy thử một tí.
Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi. Sau khi biết có những kẻ ác thế nào, những cuộc chiến đẫm máu đau thương thế nào và loài người đã từng hờ hững thế nào.
Mà thản bởi vì lòng cần thản. Lải nhải cũng là chơi. Những góc tường treo vài giò phong lan và trên đầu nàng là một bức tranh vẽ thiên thần đang dạo đàn.
Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Kinh phí trên rót xuống cho chuyên án ma tuý là lớn nhất nhưng cứ như dầu được chuyển qua một dãy đường ống dài dằng dặc và đầy chỗ rò rỉ. Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác.
Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Lúc hàng vắng teo ngồi rỗi mới là lúc bác buồn. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.
Công việc của bạn không phải là làm vĩ nhân mà chỉ là hỗ trợ những vĩ nhân trong cuộc sống xé lẻ vào đầy ảo tưởng này. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.
Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi. Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy. Ngồi trên khán đài, bạn thật muốn đụng chạm quả bóng.
Họ bảo có năng khiếu đấy, chỉ thế thôi. Đặc biệt là những đêm phải nằm, không biết làm gì với sự đau. Sự nhai lại chỉ là trò dở tệ.
Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng. Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ. Tôi cũng không phản đối đâu.
Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó. Quay chậm lại thì bảo: Ôi đá vào nhiều thế.