Có tiếng chị út gọi í ới xuống ăn cơm. Như bình mình chẳng hạn. Không biết thanh minh thế nào.
Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách. Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng.
Luyện trí nhớ là thế nào? Là nhớ ra vì sao bạn không được viết hoặc không viết được. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Đó là một thực tế mà kẻ thiếu thực tế này nghĩ đến…
- Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản. Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Con mèo nằm trên nóc tivi. Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm. Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.
Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính. Nhưng sao lòng tôi không hồi hộp, mong chờ. Tôi cũng tưởng mình đùa.
Bộ ngực như trồi, như bị giật bung ra khỏi màn hình. Im lặng là lá vàng, là mùa thu vàng. Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.
Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn). Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm.
Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy. Tôi muốn gặp ông cụ. Họ còn bất lực hơn nữa.
Có người đi thẳng tắp, sải bước đều với khuôn mặt vô cảm. Chị cả đi lấy chồng để lại căn phòng. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng.