Khi những điều dạng như thế được viết ra, điều bạn ngại nhất là những kẻ bệnh hoạn ngu xuẩn không hiểu vô tình đọc được sẽ bắt chước. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian. Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.
Nhưng mẹ tôi ngồi đó, đưa khăn mùi xoa cho tôi. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác.
Trong mỗi tiếng nói của em đều có hình bóng của anh và anh thấy mình đã có đủ. Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì. Giữa đời sống và nghệ thuật.
Cảm giác như không thể lành lại được. Cái bướu ở lưng lồi lên. Đó có thể là lựa chọn hợp lí của những người năng lực chỉ có thế.
Gục đầu vào cánh tay và những giọt nước mắt to lớn nóng rẫy của ông phải lao xuống ngọn dốc tay với sự hoảng hốt và run sợ. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Có những con người mà tâm tính và tuổi tác dường như chẳng thể làm họ tốt hơn hoặc cảm thấy tốt hơn khi đối diện với sự thật, với sự ngộ nhận.
Có cô nàng nào đó đứng bên lề đường vẫy cờ trông thật giống cô nàng nào đó của tôi. Nhưng, trong trạng thái đang bị, tôi không muốn chứng kiến thêm nhiều sự ngộ nhận. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.
Gió thốc vào đầu tôi buốt lịm. Thưa chú, tôi không phải là đứa để chú đối xử như một con chó. Nàng thấy lạ lùng và cười với cô bạn bên cạnh: Bạn này lạ lắm.
Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị. Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn. Quả thực lâu lâu cũng thành quen.
Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ. Những người ngoài cuộc (mấy ai ngoài cuộc) ngồi khoanh tay nguyền rủa lại thường thể hiện thực ra mình cũng chẳng hơn gì. Tại sao mọi người lại ngủ được.
Mà tôi đợi nhiều năm nữa thực tế trả lời. Còn lại, không xứng làm bạn tôi… Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.