Chị út là người bạn học lớp một với tôi. Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Và bản thân họ phải tự thoát ra.
Không để nàng phải đau đớn hơn nữa. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả. Dù có thể nói chúng tôi yêu thương nhau.
Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay. Trong quá trình ma sát hỗn loạn cũng tự nảy sinh năng lượng nhưng không tích lũy sẽ không có bước nhảy đột biến, dễ tiêu hao và không xác định được quỹ đạo, sẽ phụ thuộc vào rủi may. Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế.
Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó. Như một bông tulip rơi trên mặt tuyết. Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại.
Dù sao, với những tâm hồn, chưa chết đã là một cái may. Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác. Người lớn thật buồn cười.
Vứt béng cái chuyện này đi. Nhưng bạn lắc đầu và bảo đó chưa chắc đã phải nghệ thuật. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác.
Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Từ đó mà tôi chọn cả tiếng nói về tình yêu, về Nhân Loại.
Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực. Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế.
Rồi đột nhiên máu ở ngực chảy rong róc. Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa… Nhưng họ không nhận ra để vượt qua hoặc lờ đi.
Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Tôi lẳng lặng ra về. Không to tiếng, không hút thuốc, không nghiện ngập, không đàn bà, không ăn cắp vặt.