Chỉ có nó mới biết những gì nó để rơi là gì. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Còn một ngày nữa mới tới hạn.
Đang viết, à không, nói, à không viết, à có nói, chơi thôi. Đó cũng là một công việc, thậm chí, nhàn nhã. Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.
Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác). Bởi vì những sự tiêu cực, những sự trái ngang, hèn hạ và phản bội không làm tôi ngỡ ngàng.
Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà. Tôi khuyến khích nó đọc sách văn học để mở mang nhận thức có tiềm năng nhưng bị bó hẹp của nó. Bạn sẽ phải dẻo dai, phải xoạc ra, phải dài chân ra mãi.
Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi. Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá. Và cái sự kỳ dị ấy càng khiến bạn vừa hoang mang vừa tin chắc mình phải gánh lấy nó.
Bạn hãy thử xuất hiện trong một căn phòng tầng 4 của một ngôi nhà trên phố. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Hoặc tôi chuyển lớp.
Thậm chí, phải viết, phải sống. Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh.
Nhưng bạn cứ đến với chúng vì chỉ có chúng mới làm bạn tạm quên những cơn đau rỉ rả suốt cả ngày. Tôi yêu và thương bác tôi. Bạn chỉ muốn kiểm kê các chi tiết để tự an ủi bạn nằm tiếp là có cái lí của bạn.
Phim chưa hết thì vợ gã đón con về. Có người cúi mặt bấm di động. Vậy mà tôi đang viết.
Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Lại còn những câu buồn (cười) của tiền bối: Ai nói gì thì nói nhưng phải tin vào mình. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích.