Kiểu chơi chữ này vớ vẩn thôi. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật.
Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng. Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường. Nhưng lâu không cười thì đáng sợ lắm.
Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân. Tôi phá dần sự phá phách trong tôi. Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình.
Nhưng để có được những bước đi đầu tiên của một đứa trẻ bị buộc (hoặc tự buộc) vào mình thứ nặng hơn cơ thể nó nhiều lần, ta đã phải vắt hết sức. Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Những người sẽ bảo vệ, giúp đỡ anh cũng như anh bảo vệ, giúp đỡ họ.
Và cứ nửa giờ thì boong một phát. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa. Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau.
Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Và bạn có thể làm nhiều điều khi người ta sợ con chó ngao của bạn. Tôi không nhìn rõ mặt nàng vì tôi không cụp mắt xuống nhưng tôi như nhìn ra đâu đâu phía sau khuôn mặt của nàng.
Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Chúng không quá gay gắt, bộp chộp và bất cần lí lẽ như bọn khủng bố. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất.
Lưu ý: Hắn không chắc là tôi. Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích. Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa.
Từ nay thôi hẳn đá bóng. Nhưng họ sống không bình thường. Bác cũng bị đau chân.
Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.