Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Nhưng lí trí không cho phép. Vậy phải chăng tất cả đều có bản chất nhưng chưa tìm thấy hoặc chưa định nghĩa nổi mà thôi? Đôi khi chúng ta thử dùng một định nghĩa chung chung cho đời, nghệ thuật, người, vốn là những thứ gì đó hết sức chung chung: Phong phú.
Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay. Vì vậy, chơi là một cuộc chiến giữa những kẻ mạnh.
Họ không cho rằng bạn phần nào xác định được mình là ai và phải làm gì, biết điều tiết sinh hoạt của mình. Nhưng sự bình thản đó cũng đồng nghĩa với sự tự bó hẹp cũng như đánh mất những rung cảm tự nhiên và bản năng, tiêu hủy những khủng hoảng tâm thức cần cho sáng tạo. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác.
Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ.
- Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình. Đó là một sự xúc phạm đối với nhận thức.
Và tôi ảo tưởng có thể cải tạo cuộc đời (có phải chỉ mình tôi ảo tưởng đâu). Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Thế là dường như nó cáu, nó kêu gào to hơn.
Có người ngửa mặt trông trời. Tôi về, cũng đỡ in ít. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình.
Vừa nãy bác bảo hôm nay phạt cháu không được về. Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn.
Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.
Thật ra, một ngày của bạn không dài. Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này. Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.